24/05/2022 08:45
Có lẽ những cây vải quê tôi chín sớm hơn vải Lục Ngạn (Bắc Giang). Có thể nói rằng, xét về kích cỡ thì cây vải quê tôi là cây vải cụ. Còn về tuổi tác thì đã từng có những cây vải tồn tại vài thế kỷ, có cây to đến ba bốn người ôm; cao hơn chục mét. Có cây già quá một phần cành khô hóa sừng trông như sừng của những con Hươu già chĩa thẳng lên trời trông thật ngạo nghễ, oai phong. Ở đó ban ngày từng đôi chim Sáo, chim Yểng về đậu hót véo von. Màn đêm buông xuống, những cái “sừng hươu” là nơi những con chim lợn to như cái sọt đậu rình chuột và mèo. Chập tối những con Tắc kè chui từ hang hốc trên thân cây vải thi nhau “dặng hắng” và điểm những khúc “tắc…è” đoán thời tiết, chẵn tiếng là nắng, lẻ tiếng là mưa…

Vải quê tôi có nhiều loại, như Vải guốc, Vải khỉ ở trên núi cao. Quả của chúng chủ yếu là thú rừng ăn. Mùa quả chín thì cũng chỉ chúng và cánh thợ săn biết mà thôi. Loại thứ hai là loại khi vào mùa chín thì biết ngay. Những con chim Tu hú kêu dạo, sau đó râm ran rồi khắc khoải – vải quê tôi vào mùa chín rộ. Tuy vậy cũng lại chia ra hai giống, một giống khá chua gọi là Vải mẻ, một giống khá ngọt gọi là Vải lò. Tất nhiên so với vải Lục Ngạn thì nó là giống vải cực chua. Mặc dù vậy, vải quê tôi không bao giờ ế khách bởi sự tốt lành và hấp dẫn của nó…
Chuyện kể rằng: Ngày xưa nhà kia chỉ còn hai bố con, một hôm anh con trai được bố cho mấy quả vải. Anh ta ăn hết số vải thấy ngon quá, nằng nặc đòi bố lấy thêm. Người bố thương con cố gắng trèo lên cây vải cao, khi với lấy chùm vải to và nhiều nhất không may bị rơi từ trên cây xuống và chết. Người con chờ bố dưới gốc vải ân hận ôm bố khóc thảm thiết rồi hóa thành con chim Tu hú. Tiếng quê tôi chim Tu hú gọi là “nộc pò ới” (tức là chim bố ơi, như tiếng khóc của người con khi xưa). Đó là câu chuyện về tình phụ tử, nhắc nhở người đời bao điều về cuộc sống mỗi khi mùa vải chín.
Chợ quê tôi đã có những chùm vải bán. Người quê đi xa về ai cũng sà vào nếm, nhăn mặt “mắt nhắm mắt mở” nhưng vẫn mua cho được vài túm. Quê tôi có câu “mác cại lò bươn thí, mác cại mí bươn tham”, nghĩa là: Quả Vải lò tháng Tư mới chín, quả Vải mẻ tháng Ba đã chín rộ. Vào thời điểm này cũng là thời kỳ nông nhàn, chủ yếu lên núi làm nương trồng sắn, trồng cây… Mùa Hè đến, người ta lấy hoa, bẹ chuối rừng về thái nhỏ nộm cá suối nướng và cùi quả vải, món dân dã này trở thành một trong những đặc sản của quê tôi. Mấy ngày nghỉ lễ, người quê tôi ở mọi miền tranh thủ về quê thăm người thân cũng háo hức làm các món ăn từ quả vải yêu dấu đậm đà tình đất, tình người.
Những cây vải cổ thụ quê tôi gần như không còn. Chỉ có những cây mới được trồng vài năm gần đây. Đến ngày bẻ vải, cả xóm đến chia nhau rồi cùng nhau xuống suối xúc cá. Trẻ con là những người thích thú nhất. Nhưng bao giờ cũng có người lớn đi kèm và chỉ được chia tối đa chục quả. Vì ăn nhiều, người nóng trong đi tắm dễ bị cảm. Mùa vải chín vẫn là mùa của tuổi thơ. Trên đường đi học về những cây vải gần đường là địa chỉ yêu thích của bọn chúng. Mọi sự mạo hiểm đều có thể xảy ra ở nơi đó và đó cũng là nơi người lớn luôn để mắt tới. Mùa vải chín, mùa Tu hú kêu cũng là những ngày cuối cùng của năm học. Những học sinh cuối cấp chuẩn bị vào mùa thi.
Những con chim Tu hú quê tôi giờ ít dần, thậm chí ngóng mãi mà không thấy chúng đâu. Mùa vải đã chín, mùa thi đã đến mà Tu hú vẫn lác đác xa xôi… Những kỷ niệm tuổi thơ lại ùa về trong khóe mắt đã ít nhiều nhăn nheo của bao người.
Hoàng Kiệm
Năm 2022, Tập đoàn Xuân Thiện cam kết tài trợ cho CLB tối thiểu 200 tỷ đồng trong 4 năm, từ 2022 đến hết 2025. Như vậy, riêng đề nghị...
Ngừng hoạt động nhiều năm, không doanh thu, không nợ thuế, nhiều doanh nghiệp vẫn phải “sống lại”, nộp vài trăm triệu đồng và hoàn tất hàng trăm tờ khai,...
doanh nghiệp khi đã phải đóng cửa công ty vì không có doanh thu, thì họ đã quá khốn khổ, đường cùng rồi. Nên đừng bắt họ phải báo cáo...
Tổng thống Mỹ Donald Trump gửi thông điệp chúc mừng tới lãnh đạo và nhân dân Việt Nam nhân dịp kỷ niệm Quốc khánh lần thứ 81. Trong thông điệp...
Bước vào giai đoạn 2026–2030, các siêu dự án hạ tầng như Sân bay Gia Bình hay 4 tuyến đường sắt 17 tỷ USD đang mở ra nhu cầu vốn...
Phó Thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà đề nghị Đại sứ Hoa Kỳ Jennifer Wicks tiếp tục làm việc với các cơ quan chức năng của Hoa Kỳ, tăng cường...
Ngày 3/9, Bộ Chính trị, Ban Bí thư sẽ tổ chức Hội nghị toàn quốc nghiên cứu, học tập, quán triệt và triển khai thực hiện một số Nghị quyết, Chỉ thị...
(ĐCSVN) – Tối 28/8, tại Nhà hát Hồ Gươm (Hà Nội), đồng chí Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và Phu nhân chủ trì Lễ kỷ niệm 81...
Mở app eTax, bạn tôi bất ngờ thấy dòng cảnh báo: “Sẽ bị tạm hoãn xuất cảnh trong 30 ngày”, kèm yêu cầu hoàn thành nghĩa vụ thuế hoặc liên...
Một doanh nghiệp 15 năm tuổi, nhiều năm không hoạt động nhưng chưa làm thủ tục đóng cửa, đến khi giải thể chủ đơn vị này mới phát hiện loạt...
(ĐCSVN) – Đồng chí Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm yêu cầu, phải xác lập rõ trọng tâm đổi mới, lấy tổ chức thực hiện làm khâu đột...
‘Thu hồi đất, dân sẽ ở đâu, con học ở đâu, sinh kế ra sao?’ Luân Dũng – Trường Phong Sáng 21/8, Quốc hội thảo luận định hướng sửa đổi...
Ngày 21/8/2026, tại Hà Nội, Ban Thường vụ Đảng ủy Công an Trung ương (CATW) phối hợp Đoàn kiểm tra, giám sát số 235 của Bộ Chính trị tổ chức...
Từ một biên bản ghi nhớ được kỳ vọng mở ra chuỗi liên kết lúa gạo, quá trình hợp tác giữa UBND tỉnh Cà Mau và công ty TNHH Tập...
Trong số các trường hợp vi phạm, hệ thống Camera AI phát hiện 209 trường hợp, còn 1.271 trường hợp được ghi nhận từ phản ánh trực tiếp của cá...
24/05/2022 08:45
Có lẽ những cây vải quê tôi chín sớm hơn vải Lục Ngạn (Bắc Giang). Có thể nói rằng, xét về kích cỡ thì cây vải quê tôi là cây vải cụ. Còn về tuổi tác thì đã từng có những cây vải tồn tại vài thế kỷ, có cây to đến ba bốn người ôm; cao hơn chục mét. Có cây già quá một phần cành khô hóa sừng trông như sừng của những con Hươu già chĩa thẳng lên trời trông thật ngạo nghễ, oai phong. Ở đó ban ngày từng đôi chim Sáo, chim Yểng về đậu hót véo von. Màn đêm buông xuống, những cái “sừng hươu” là nơi những con chim lợn to như cái sọt đậu rình chuột và mèo. Chập tối những con Tắc kè chui từ hang hốc trên thân cây vải thi nhau “dặng hắng” và điểm những khúc “tắc…è” đoán thời tiết, chẵn tiếng là nắng, lẻ tiếng là mưa…

Vải quê tôi có nhiều loại, như Vải guốc, Vải khỉ ở trên núi cao. Quả của chúng chủ yếu là thú rừng ăn. Mùa quả chín thì cũng chỉ chúng và cánh thợ săn biết mà thôi. Loại thứ hai là loại khi vào mùa chín thì biết ngay. Những con chim Tu hú kêu dạo, sau đó râm ran rồi khắc khoải – vải quê tôi vào mùa chín rộ. Tuy vậy cũng lại chia ra hai giống, một giống khá chua gọi là Vải mẻ, một giống khá ngọt gọi là Vải lò. Tất nhiên so với vải Lục Ngạn thì nó là giống vải cực chua. Mặc dù vậy, vải quê tôi không bao giờ ế khách bởi sự tốt lành và hấp dẫn của nó…
Chuyện kể rằng: Ngày xưa nhà kia chỉ còn hai bố con, một hôm anh con trai được bố cho mấy quả vải. Anh ta ăn hết số vải thấy ngon quá, nằng nặc đòi bố lấy thêm. Người bố thương con cố gắng trèo lên cây vải cao, khi với lấy chùm vải to và nhiều nhất không may bị rơi từ trên cây xuống và chết. Người con chờ bố dưới gốc vải ân hận ôm bố khóc thảm thiết rồi hóa thành con chim Tu hú. Tiếng quê tôi chim Tu hú gọi là “nộc pò ới” (tức là chim bố ơi, như tiếng khóc của người con khi xưa). Đó là câu chuyện về tình phụ tử, nhắc nhở người đời bao điều về cuộc sống mỗi khi mùa vải chín.
Chợ quê tôi đã có những chùm vải bán. Người quê đi xa về ai cũng sà vào nếm, nhăn mặt “mắt nhắm mắt mở” nhưng vẫn mua cho được vài túm. Quê tôi có câu “mác cại lò bươn thí, mác cại mí bươn tham”, nghĩa là: Quả Vải lò tháng Tư mới chín, quả Vải mẻ tháng Ba đã chín rộ. Vào thời điểm này cũng là thời kỳ nông nhàn, chủ yếu lên núi làm nương trồng sắn, trồng cây… Mùa Hè đến, người ta lấy hoa, bẹ chuối rừng về thái nhỏ nộm cá suối nướng và cùi quả vải, món dân dã này trở thành một trong những đặc sản của quê tôi. Mấy ngày nghỉ lễ, người quê tôi ở mọi miền tranh thủ về quê thăm người thân cũng háo hức làm các món ăn từ quả vải yêu dấu đậm đà tình đất, tình người.
Những cây vải cổ thụ quê tôi gần như không còn. Chỉ có những cây mới được trồng vài năm gần đây. Đến ngày bẻ vải, cả xóm đến chia nhau rồi cùng nhau xuống suối xúc cá. Trẻ con là những người thích thú nhất. Nhưng bao giờ cũng có người lớn đi kèm và chỉ được chia tối đa chục quả. Vì ăn nhiều, người nóng trong đi tắm dễ bị cảm. Mùa vải chín vẫn là mùa của tuổi thơ. Trên đường đi học về những cây vải gần đường là địa chỉ yêu thích của bọn chúng. Mọi sự mạo hiểm đều có thể xảy ra ở nơi đó và đó cũng là nơi người lớn luôn để mắt tới. Mùa vải chín, mùa Tu hú kêu cũng là những ngày cuối cùng của năm học. Những học sinh cuối cấp chuẩn bị vào mùa thi.
Những con chim Tu hú quê tôi giờ ít dần, thậm chí ngóng mãi mà không thấy chúng đâu. Mùa vải đã chín, mùa thi đã đến mà Tu hú vẫn lác đác xa xôi… Những kỷ niệm tuổi thơ lại ùa về trong khóe mắt đã ít nhiều nhăn nheo của bao người.
Hoàng Kiệm