Thứ 4, ngày 15 tháng 07 năm 2026

ĐỪNG CHỈ CHỜ HỌ ĐẾN, ĐỪNG CHỈ CẦU NGUYỆN – HÃY ĐẾN NƠI HỌ ĐANG ĐAU KHỔ

ĐỪNG CHỈ CHỜ HỌ ĐẾN NHÀ THỜ, ĐỪNG CHỈ CẦU NGUYỆN – HÃY ĐẾN NƠI HỌ ĐANG ĐAU KHỔ

Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn. Ta khát, các ngươi đã không cho uống. Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước. Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc. Ta đau yếu hay ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm nom”. Bấy giờ những người ấy cũng sẽ thưa rằng: “Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc là khách lạ, hoặc trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không phục vụ Chúa đâu ?” Bấy giờ Người sẽ đáp lại họ rằng: “Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé mọn nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy” (Mt 25,45)

“Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau yếu mới cần.” (Lc 5,31)

Có một câu hỏi luôn làm tôi trăn trở:

Nếu Chúa Giêsu đang hiện diện giữa chúng ta hôm nay, Ngài sẽ dành nhiều thời gian ở đâu?

Liệu Ngài chỉ hiện diện trong những ngôi nhà thờ khang trang, nơi giáo dân quy tụ mỗi Chúa nhật?

Hay Ngài sẽ tiếp tục bước đi trên những con đường bụi bặm, đến với những người bệnh tật, những gia đình tan vỡ, những người thất nghiệp, những doanh nhân đang bên bờ phá sản, những người vướng vào vòng lao lý, những người đang tuyệt vọng vì nợ nần và không còn đủ khả năng duy trì doanh nghiệp?

Tôi tin rằng câu trả lời đã có ngay trong Tin Mừng.

Hãy đến với anh chị em đang khổ đau, đó là nơi bạn học được hơn gấp tỉ lần thạc sĩ, tiến sĩ ở đời. Giá trị gấp triệu lần gặp người giàu có, thành công, thân quen trong vòng lợi ích nhóm của bạn. Vì đó là giá trị con người, và trí tuệ vượt trên tất cả

Chúa Giêsu không chờ người đau khổ đến với mình

Suốt ba năm rao giảng, Chúa Giêsu không chỉ giảng dạy trong Hội đường hay Đền Thờ.

Ngài đi khắp các làng mạc.

Ngài tìm đến người mù.

Ngài chạm vào người phong cùi.

Ngài chữa người câm điếc.

Ngài ngồi ăn với người thu thuế.

Ngài bước vào nhà ông Da-kêu.

Ngài tha thứ cho người phụ nữ tội lỗi.

Ngài giải thoát những người bị quỷ ám.

Ngài luôn chủ động tìm đến những người mà xã hội lúc bấy giờ xa lánh.

Chúa không chỉ giảng bằng lời.

Ngài giảng bằng chính đôi chân bước đi, bằng đôi tay chữa lành và bằng trái tim đầy lòng thương xót.

Đó là khuôn mẫu truyền giáo mà Giáo hội mọi thời đại luôn được mời gọi noi theo.

Don Bosco và các vị thánh đã sống Tin Mừng như thế

Thánh Gioan Bosco không chờ những thanh thiếu niên hư hỏng đến nhà thờ.

Ngài đi tìm các em.

Đến nhà ga.

Đến công trường.

Đến đường phố.

Đến nhà tù.

Đến những nơi mà xã hội coi là “vùng ngoại biên”.

Chính tại đó, Don Bosco đem đến giáo dục, tình thương và niềm hy vọng.

Mẹ Thánh Têrêsa Calcutta cũng vậy.

Sau mỗi giờ cầu nguyện, Mẹ bước ra đường phố để bế những người hấp hối, chăm sóc người phong cùi, người vô gia cư và những con người bị cả xã hội lãng quên.

Thánh Camillo de Lellis dành cả cuộc đời chăm sóc bệnh nhân, kể cả trong những trận dịch nguy hiểm.

Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp ở lại với đoàn chiên trong lúc hiểm nguy, chấp nhận hy sinh mạng sống vì họ.

Các ngài khác nhau về hoàn cảnh, về thời đại và sứ mạng.

Nhưng có một điểm chung:

Các ngài không đứng từ xa nhìn nỗi đau của con người. Các ngài bước vào nỗi đau ấy bằng tình yêu của Chúa Kitô.

Cầu nguyện là khởi đầu, nhưng chưa phải là tất cả

Có người hỏi:

Chỉ cần siêng năng cầu nguyện, đọc Kinh Thánh, học giáo lý là đủ chưa?

Theo tôi, chưa đủ.

Cầu nguyện là hơi thở của đời sống Kitô hữu.

Lời Chúa là ánh sáng dẫn đường.

Thánh lễ là nguồn sống.

Nhưng nếu tất cả chỉ dừng lại trong nhà thờ mà không biến thành những hành động cụ thể của yêu thương, thì đức tin ấy vẫn chưa trọn vẹn.

Thánh Giacôbê đã nói rất rõ:

“Đức tin không có việc làm là đức tin chết.” (Gc 2,17)

Đừng chỉ thích thăm hỏi và cảm thấy thoải mái khi nói chuyện với những người mà ta cảm thấy thân quen, dễ nghe, dễ nói. Hãy mở lòng và tâm trí ra đón nhận những lời khó nghe, trái chiều, có thể đụng chạm tới lợi ích hay cảm xúc vốn quá chai đá, và quen với ta rồi.

Chúng ta có thể học rất nhiều về Chúa qua sách vở.

Nhưng đôi khi, bài học lớn nhất về Chúa lại nằm nơi những con người đang đau khổ.

Trường học lớn nhất của người Kitô hữu

Muốn hiểu thế nào là lòng thương xót…

Hãy đến bệnh viện.

Muốn hiểu thế nào là hy vọng…

Hãy đến với những người đang thất nghiệp.

Muốn hiểu thế nào là sự kiên trì…

Hãy gặp những doanh nhân đang gồng mình giữ doanh nghiệp.

Muốn hiểu thế nào là nước mắt…

Hãy lắng nghe những người đang vướng tranh chấp pháp lý, nợ nần, mất tài sản.

Muốn hiểu thế nào là lòng tin…

Hãy ngồi cạnh những người vẫn cầu nguyện mỗi ngày dù cuộc đời dường như đã khép hết mọi cánh cửa.

Ở đó, chúng ta không chỉ mang Chúa đến cho họ.

Chính họ cũng đang dạy chúng ta về Chúa.

Có lẽ vì thế mà Chúa Giêsu đã nói:

“Mỗi lần các con làm điều ấy cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các con đã làm cho chính Ta.” (Mt 25,40)

Người Samari nhân hậu vẫn đang chờ chúng ta

Trong dụ ngôn Người Samari nhân hậu, một người bị đánh gần chết nằm bên vệ đường.

Một tư tế đi ngang.

Một thầy Lêvi đi ngang.

Họ đều là những người đạo đức, am hiểu Lề Luật và phục vụ trong Đền Thờ.

Nhưng họ không dừng lại.

Chỉ có người Samari – người vốn bị xem là ngoại đạo – xuống ngựa, băng bó vết thương, đưa nạn nhân đến quán trọ và trả tiền để tiếp tục chăm sóc.

Chúa Giêsu không hỏi:

“Ai hiểu Kinh Thánh hơn?”

Ngài hỏi:

“Ai đã trở nên người thân cận?”

Đó vẫn là câu hỏi dành cho mỗi Kitô hữu hôm nay.

Những “mảnh đời bên vệ đường” của thời đại

Ngày nay, xã hội có những “người bị thương bên vệ đường” rất khác.

Đó có thể là:

  • Một doanh nhân không còn đủ tiền duy trì văn phòng.
  • Một người đang gánh những khoản nợ lớn.
  • Một chủ doanh nghiệp bị kiện tụng, tranh chấp hoặc gặp khó khăn pháp lý.
  • Một người đang chịu áp lực thuế, tài chính.
  • Một gia đình đứng trước nguy cơ tan vỡ vì kinh tế.
  • Một người mất hết niềm tin sau nhiều lần thất bại.

Có người vẫn đi lễ.

Vẫn đọc kinh.

Vẫn cầu nguyện.

Nhưng họ không biết tìm ai để chia sẻ.

Không phải mọi doanh nhân gặp khó khăn đều là người sai trái. Có người chịu tác động của biến động kinh tế, những quyết định chưa phù hợp hoặc những hoàn cảnh ngoài ý muốn. Dù nguyên nhân là gì, họ vẫn là những con người cần được lắng nghe, đồng hành và khích lệ để đứng dậy.

Nếu Giáo hội chỉ chờ họ bước đến văn phòng giáo xứ, có lẽ nhiều người sẽ âm thầm rời đi trong cô đơn.

Có lẽ đã đến lúc chúng ta cần bước đến với họ.

Giáo hội cần nhiều “sân chơi hiệp hành”

Đức Giáo hoàng Phanxicô nhiều lần mời gọi xây dựng một “Giáo hội đi ra”.

Một Giáo hội không khép mình trong những bức tường.

Một Giáo hội biết bước vào đời sống thực tế của con người.

Không chỉ đồng hành với người nghèo vật chất.

Mà còn với người nghèo về hy vọng.

Người nghèo về niềm tin.

Người nghèo vì thất bại.

Người nghèo vì cô đơn.

Tôi vẫn luôn trăn trở rằng, bên cạnh các sinh hoạt mục vụ truyền thống, rất cần những không gian kết nối dành cho doanh nhân, trí thức, người lao động và những người đang gặp khó khăn trong cuộc sống. Những mô hình như Doanh Nhân Hiệp Hành (Hope4U), nếu được xây dựng với tinh thần phục vụ và hiệp hành, có thể trở thành nơi gặp gỡ, cầu nguyện, hành động chia sẻ kinh nghiệm, hỗ trợ tư vấn pháp lý, quản trị, tài chính và cùng nâng đỡ nhau vượt qua thử thách, khủng hoảng.

Tôi không giàu có, nổi tiếng, hay quá tài năng. Nhưng tôi luôn mở rộng vòng tay, ai cũng có thẻ gọi điện, nhắn tin zalo, hay gặp gỡ tôi đươc. Nhất là doanh nhân đang khó khăn, khủng hoảng, tuyệt vọng, khao khát một người đồng hành, động viên,chia sẻ bằng những gì mà tôi có thể. Chút ít nhỏ nhoi thôi, nhưng sẽ là sự ấm áp bé nhỏ ta có thể dành cho nhau lúc nguy khó

Bởi có những lúc, một lời động viên đúng lúc, một người chịu lắng nghe, một chuyên gia sẵn sàng chia sẻ hay một cộng đoàn biết cầu nguyện cùng nhau cũng có thể trở thành dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa.

Đức tin phải trở thành đôi chân biết bước đi

Tôi luôn tâm niệm rằng:

Muốn hiểu Chúa hơn, hãy đến gần những con người đang mang thập giá.

Ở đó, chúng ta sẽ thấy Chúa đang hiện diện.

Ở đó, chúng ta sẽ học được lòng thương xót.

Ở đó, chúng ta sẽ hiểu rằng Tin Mừng không chỉ được công bố trên bục giảng, mà còn được viết nên bằng những bàn tay biết nâng đỡ, những đôi chân biết tìm đến và những trái tim biết cảm thông.

Đức tin không chỉ để giữ trong lòng.

Đức tin phải trở thành hành động.

Phải trở thành sự phục vụ.

Phải trở thành hy vọng cho những người đang tuyệt vọng.

Lời kết

Nhà thờ là nơi nuôi dưỡng đức tin.

Nhưng xã hội mới là cánh đồng truyền giáo.

Nếu Chúa Giêsu đang bước đi giữa chúng ta hôm nay, tôi tin Ngài vẫn sẽ tiếp tục đến với những người đau khổ, bị bỏ quên và mang nhiều gánh nặng của cuộc đời.

Ước mong mỗi chúng ta – giáo dân, tu sĩ, linh mục, giám mục, doanh nhân hay người lao động – đều biết bước xuống “con ngựa của mình”, như người Samari nhân hậu, để cúi xuống băng bó những vết thương của thời đại.

Bởi lẽ, đức tin được nuôi dưỡng trong cầu nguyện, được soi sáng bởi Lời Chúa, nhưng được chứng thực bằng tình yêu và việc làm.

Đó cũng là con đường mà Chúa Giêsu đã đi, các thánh đã sống, và Giáo hội hôm nay vẫn luôn được mời gọi tiếp tục bước theo.

Và tinh thần mô hình HOPE4U này, cũng có thể áp dụng cho các hội đoàn, bộ ngành,  tập đoàn, công ty.. Giúp nâng cao năng lực và văn hoá giàu tính nhân văn, ý nghĩa xã hội.

Joseph Phạm Ngọc Hoàng (Bosco)

Chủ tịch VTOC Group (www.VTOCgroup.com)

Viện trưởng Viện Chiến Lược và Đổi Mới Sáng Tạo (ISAI) (www.ISAI.vn)

Viện trưởng Viện Hỗ Trợ Pháp Lý và Chiến Lược RAMBON (www.RAMBON.vn)

Tổng biên tập Kinh Tế An Ninh.vn

HOPE4U – Doanh Nhân Hiệp Hành.

Theo Viện Chiến Lược và Đổi Mới Sáng Tạo ISAI

Tin mới

chống tham nhũng
trương bửu diệp

ĐỪNG CHỈ CHỜ HỌ ĐẾN, ĐỪNG CHỈ CẦU NGUYỆN – HÃY ĐẾN NƠI HỌ ĐANG ĐAU KHỔ

ĐỪNG CHỈ CHỜ HỌ ĐẾN NHÀ THỜ, ĐỪNG CHỈ CẦU NGUYỆN – HÃY ĐẾN NƠI HỌ ĐANG ĐAU KHỔ

Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn. Ta khát, các ngươi đã không cho uống. Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước. Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc. Ta đau yếu hay ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm nom”. Bấy giờ những người ấy cũng sẽ thưa rằng: “Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc là khách lạ, hoặc trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không phục vụ Chúa đâu ?” Bấy giờ Người sẽ đáp lại họ rằng: “Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé mọn nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy” (Mt 25,45)

“Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau yếu mới cần.” (Lc 5,31)

Có một câu hỏi luôn làm tôi trăn trở:

Nếu Chúa Giêsu đang hiện diện giữa chúng ta hôm nay, Ngài sẽ dành nhiều thời gian ở đâu?

Liệu Ngài chỉ hiện diện trong những ngôi nhà thờ khang trang, nơi giáo dân quy tụ mỗi Chúa nhật?

Hay Ngài sẽ tiếp tục bước đi trên những con đường bụi bặm, đến với những người bệnh tật, những gia đình tan vỡ, những người thất nghiệp, những doanh nhân đang bên bờ phá sản, những người vướng vào vòng lao lý, những người đang tuyệt vọng vì nợ nần và không còn đủ khả năng duy trì doanh nghiệp?

Tôi tin rằng câu trả lời đã có ngay trong Tin Mừng.

Hãy đến với anh chị em đang khổ đau, đó là nơi bạn học được hơn gấp tỉ lần thạc sĩ, tiến sĩ ở đời. Giá trị gấp triệu lần gặp người giàu có, thành công, thân quen trong vòng lợi ích nhóm của bạn. Vì đó là giá trị con người, và trí tuệ vượt trên tất cả

Chúa Giêsu không chờ người đau khổ đến với mình

Suốt ba năm rao giảng, Chúa Giêsu không chỉ giảng dạy trong Hội đường hay Đền Thờ.

Ngài đi khắp các làng mạc.

Ngài tìm đến người mù.

Ngài chạm vào người phong cùi.

Ngài chữa người câm điếc.

Ngài ngồi ăn với người thu thuế.

Ngài bước vào nhà ông Da-kêu.

Ngài tha thứ cho người phụ nữ tội lỗi.

Ngài giải thoát những người bị quỷ ám.

Ngài luôn chủ động tìm đến những người mà xã hội lúc bấy giờ xa lánh.

Chúa không chỉ giảng bằng lời.

Ngài giảng bằng chính đôi chân bước đi, bằng đôi tay chữa lành và bằng trái tim đầy lòng thương xót.

Đó là khuôn mẫu truyền giáo mà Giáo hội mọi thời đại luôn được mời gọi noi theo.

Don Bosco và các vị thánh đã sống Tin Mừng như thế

Thánh Gioan Bosco không chờ những thanh thiếu niên hư hỏng đến nhà thờ.

Ngài đi tìm các em.

Đến nhà ga.

Đến công trường.

Đến đường phố.

Đến nhà tù.

Đến những nơi mà xã hội coi là “vùng ngoại biên”.

Chính tại đó, Don Bosco đem đến giáo dục, tình thương và niềm hy vọng.

Mẹ Thánh Têrêsa Calcutta cũng vậy.

Sau mỗi giờ cầu nguyện, Mẹ bước ra đường phố để bế những người hấp hối, chăm sóc người phong cùi, người vô gia cư và những con người bị cả xã hội lãng quên.

Thánh Camillo de Lellis dành cả cuộc đời chăm sóc bệnh nhân, kể cả trong những trận dịch nguy hiểm.

Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp ở lại với đoàn chiên trong lúc hiểm nguy, chấp nhận hy sinh mạng sống vì họ.

Các ngài khác nhau về hoàn cảnh, về thời đại và sứ mạng.

Nhưng có một điểm chung:

Các ngài không đứng từ xa nhìn nỗi đau của con người. Các ngài bước vào nỗi đau ấy bằng tình yêu của Chúa Kitô.

Cầu nguyện là khởi đầu, nhưng chưa phải là tất cả

Có người hỏi:

Chỉ cần siêng năng cầu nguyện, đọc Kinh Thánh, học giáo lý là đủ chưa?

Theo tôi, chưa đủ.

Cầu nguyện là hơi thở của đời sống Kitô hữu.

Lời Chúa là ánh sáng dẫn đường.

Thánh lễ là nguồn sống.

Nhưng nếu tất cả chỉ dừng lại trong nhà thờ mà không biến thành những hành động cụ thể của yêu thương, thì đức tin ấy vẫn chưa trọn vẹn.

Thánh Giacôbê đã nói rất rõ:

“Đức tin không có việc làm là đức tin chết.” (Gc 2,17)

Đừng chỉ thích thăm hỏi và cảm thấy thoải mái khi nói chuyện với những người mà ta cảm thấy thân quen, dễ nghe, dễ nói. Hãy mở lòng và tâm trí ra đón nhận những lời khó nghe, trái chiều, có thể đụng chạm tới lợi ích hay cảm xúc vốn quá chai đá, và quen với ta rồi.

Chúng ta có thể học rất nhiều về Chúa qua sách vở.

Nhưng đôi khi, bài học lớn nhất về Chúa lại nằm nơi những con người đang đau khổ.

Trường học lớn nhất của người Kitô hữu

Muốn hiểu thế nào là lòng thương xót…

Hãy đến bệnh viện.

Muốn hiểu thế nào là hy vọng…

Hãy đến với những người đang thất nghiệp.

Muốn hiểu thế nào là sự kiên trì…

Hãy gặp những doanh nhân đang gồng mình giữ doanh nghiệp.

Muốn hiểu thế nào là nước mắt…

Hãy lắng nghe những người đang vướng tranh chấp pháp lý, nợ nần, mất tài sản.

Muốn hiểu thế nào là lòng tin…

Hãy ngồi cạnh những người vẫn cầu nguyện mỗi ngày dù cuộc đời dường như đã khép hết mọi cánh cửa.

Ở đó, chúng ta không chỉ mang Chúa đến cho họ.

Chính họ cũng đang dạy chúng ta về Chúa.

Có lẽ vì thế mà Chúa Giêsu đã nói:

“Mỗi lần các con làm điều ấy cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các con đã làm cho chính Ta.” (Mt 25,40)

Người Samari nhân hậu vẫn đang chờ chúng ta

Trong dụ ngôn Người Samari nhân hậu, một người bị đánh gần chết nằm bên vệ đường.

Một tư tế đi ngang.

Một thầy Lêvi đi ngang.

Họ đều là những người đạo đức, am hiểu Lề Luật và phục vụ trong Đền Thờ.

Nhưng họ không dừng lại.

Chỉ có người Samari – người vốn bị xem là ngoại đạo – xuống ngựa, băng bó vết thương, đưa nạn nhân đến quán trọ và trả tiền để tiếp tục chăm sóc.

Chúa Giêsu không hỏi:

“Ai hiểu Kinh Thánh hơn?”

Ngài hỏi:

“Ai đã trở nên người thân cận?”

Đó vẫn là câu hỏi dành cho mỗi Kitô hữu hôm nay.

Những “mảnh đời bên vệ đường” của thời đại

Ngày nay, xã hội có những “người bị thương bên vệ đường” rất khác.

Đó có thể là:

  • Một doanh nhân không còn đủ tiền duy trì văn phòng.
  • Một người đang gánh những khoản nợ lớn.
  • Một chủ doanh nghiệp bị kiện tụng, tranh chấp hoặc gặp khó khăn pháp lý.
  • Một người đang chịu áp lực thuế, tài chính.
  • Một gia đình đứng trước nguy cơ tan vỡ vì kinh tế.
  • Một người mất hết niềm tin sau nhiều lần thất bại.

Có người vẫn đi lễ.

Vẫn đọc kinh.

Vẫn cầu nguyện.

Nhưng họ không biết tìm ai để chia sẻ.

Không phải mọi doanh nhân gặp khó khăn đều là người sai trái. Có người chịu tác động của biến động kinh tế, những quyết định chưa phù hợp hoặc những hoàn cảnh ngoài ý muốn. Dù nguyên nhân là gì, họ vẫn là những con người cần được lắng nghe, đồng hành và khích lệ để đứng dậy.

Nếu Giáo hội chỉ chờ họ bước đến văn phòng giáo xứ, có lẽ nhiều người sẽ âm thầm rời đi trong cô đơn.

Có lẽ đã đến lúc chúng ta cần bước đến với họ.

Giáo hội cần nhiều “sân chơi hiệp hành”

Đức Giáo hoàng Phanxicô nhiều lần mời gọi xây dựng một “Giáo hội đi ra”.

Một Giáo hội không khép mình trong những bức tường.

Một Giáo hội biết bước vào đời sống thực tế của con người.

Không chỉ đồng hành với người nghèo vật chất.

Mà còn với người nghèo về hy vọng.

Người nghèo về niềm tin.

Người nghèo vì thất bại.

Người nghèo vì cô đơn.

Tôi vẫn luôn trăn trở rằng, bên cạnh các sinh hoạt mục vụ truyền thống, rất cần những không gian kết nối dành cho doanh nhân, trí thức, người lao động và những người đang gặp khó khăn trong cuộc sống. Những mô hình như Doanh Nhân Hiệp Hành (Hope4U), nếu được xây dựng với tinh thần phục vụ và hiệp hành, có thể trở thành nơi gặp gỡ, cầu nguyện, hành động chia sẻ kinh nghiệm, hỗ trợ tư vấn pháp lý, quản trị, tài chính và cùng nâng đỡ nhau vượt qua thử thách, khủng hoảng.

Tôi không giàu có, nổi tiếng, hay quá tài năng. Nhưng tôi luôn mở rộng vòng tay, ai cũng có thẻ gọi điện, nhắn tin zalo, hay gặp gỡ tôi đươc. Nhất là doanh nhân đang khó khăn, khủng hoảng, tuyệt vọng, khao khát một người đồng hành, động viên,chia sẻ bằng những gì mà tôi có thể. Chút ít nhỏ nhoi thôi, nhưng sẽ là sự ấm áp bé nhỏ ta có thể dành cho nhau lúc nguy khó

Bởi có những lúc, một lời động viên đúng lúc, một người chịu lắng nghe, một chuyên gia sẵn sàng chia sẻ hay một cộng đoàn biết cầu nguyện cùng nhau cũng có thể trở thành dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa.

Đức tin phải trở thành đôi chân biết bước đi

Tôi luôn tâm niệm rằng:

Muốn hiểu Chúa hơn, hãy đến gần những con người đang mang thập giá.

Ở đó, chúng ta sẽ thấy Chúa đang hiện diện.

Ở đó, chúng ta sẽ học được lòng thương xót.

Ở đó, chúng ta sẽ hiểu rằng Tin Mừng không chỉ được công bố trên bục giảng, mà còn được viết nên bằng những bàn tay biết nâng đỡ, những đôi chân biết tìm đến và những trái tim biết cảm thông.

Đức tin không chỉ để giữ trong lòng.

Đức tin phải trở thành hành động.

Phải trở thành sự phục vụ.

Phải trở thành hy vọng cho những người đang tuyệt vọng.

Lời kết

Nhà thờ là nơi nuôi dưỡng đức tin.

Nhưng xã hội mới là cánh đồng truyền giáo.

Nếu Chúa Giêsu đang bước đi giữa chúng ta hôm nay, tôi tin Ngài vẫn sẽ tiếp tục đến với những người đau khổ, bị bỏ quên và mang nhiều gánh nặng của cuộc đời.

Ước mong mỗi chúng ta – giáo dân, tu sĩ, linh mục, giám mục, doanh nhân hay người lao động – đều biết bước xuống “con ngựa của mình”, như người Samari nhân hậu, để cúi xuống băng bó những vết thương của thời đại.

Bởi lẽ, đức tin được nuôi dưỡng trong cầu nguyện, được soi sáng bởi Lời Chúa, nhưng được chứng thực bằng tình yêu và việc làm.

Đó cũng là con đường mà Chúa Giêsu đã đi, các thánh đã sống, và Giáo hội hôm nay vẫn luôn được mời gọi tiếp tục bước theo.

Và tinh thần mô hình HOPE4U này, cũng có thể áp dụng cho các hội đoàn, bộ ngành,  tập đoàn, công ty.. Giúp nâng cao năng lực và văn hoá giàu tính nhân văn, ý nghĩa xã hội.

Joseph Phạm Ngọc Hoàng (Bosco)

Chủ tịch VTOC Group (www.VTOCgroup.com)

Viện trưởng Viện Chiến Lược và Đổi Mới Sáng Tạo (ISAI) (www.ISAI.vn)

Viện trưởng Viện Hỗ Trợ Pháp Lý và Chiến Lược RAMBON (www.RAMBON.vn)

Tổng biên tập Kinh Tế An Ninh.vn

HOPE4U – Doanh Nhân Hiệp Hành.

Theo Viện Chiến Lược và Đổi Mới Sáng Tạo ISAI

Có thể bạn quan tâm

Nổi bật

Tin mới nhất