02/07/2025 01:48

Ding Yuanzhao, chàng trai 39 tuổi, là cử nhân kỹ thuật hóa học Đại học Thanh Hoa, thạc sĩ năng lượng và tài nguyên Đại học Bắc Kinh, hai trường đại học danh giá nhất Trung Quốc.
Chưa hết, Ding còn có bằng tiến sĩ sinh học tại Đại học Công nghệ Nam Dương (Singapore) và thạc sĩ đa dạng sinh học từ Đại học Oxford (Anh). Anh cũng đã hoàn thành một dự án nghiên cứu sau tiến sĩ tại Đại học Quốc gia Singapore. Hầu hết các trường đều thuộc top 30 đại học hàng đầu thế giới.
Tuy nhiên, đến tháng 3/2024, hợp đồng nghiên cứu sau tiến sĩ của anh không được gia hạn. Anh chàng đi xin việc và sau 10 lần phỏng vấn thất bại chính thức rơi vào cảnh thất nghiệp do ở Singapore, nhà tuyển dụng không đặt nặng bằng cấp mà ưu tiên năng lực cá nhân.
Ding Yuanzhao lúc này quyết định về nước tìm cơ hội, trong thời gian chờ xin việc đã đăng ký làm nhân viên giao đồ ăn tại Bắc Kinh.
“Tôi kỳ vọng sẽ tìm được việc đúng chuyên môn, lương tốt. Nhưng rồi lại đi vào ngõ cụt”, anh nói.
Nhiều người cho rằng với bằng cấp như vậy, Ding có thể dễ dàng đi dạy hoặc làm gia sư, song anh chàng phản bác rằng không phải cứ học giỏi là dạy giỏi.
“Lên bục giảng mà không có kỹ năng sư phạm vẫn có thể mơ hồ, lúng túng”, anh chia sẻ và cho biết nghề giao đồ ăn không có gì đáng xấu hổ. Thu nhập ổn định, giờ giấc linh hoạt và quan trọng nhất thu nhập giúp anh duy trì cuộc sống.
“Chỉ khi tự nuôi được bản thân, tôi mới có thể chủ động tìm hướng đi mới”, Ding nói.

Ding Yuanzhao
Mã Nhã, 25 tuổi, từng tốt nghiệp Đại học ngoại ngữ Nam Kinh. Sau khi du học Anh, cô gái tài năng lần lượt tốt nghiệp ngành Khoa học sinh học tại Imperial College London và Viện Nghiên cứu Thú y thuộc Đại học Cambridge. Ngỡ tưởng với năng lực đó, Nhã phải làm cho một tập đoàn đa quốc gia nổi tiếng, song sau cùng, cô lại quyết định làm việc tại Sở thú Thượng Hải.
Hàng ngày, Mã Nhã bắt đầu công việc lúc 8 giờ, kiểm tra khu vực động vật ăn cỏ châu Á, quan sát tình trạng sức khỏe và hành vi của chúng, sau đó dọn dẹp chuồng trại.
“Mặc dù phân của động vật ăn cỏ không quá hôi, nhưng số lượng lại rất nhiều. Khi xong việc, cũng vừa đến giờ cho chúng ăn trưa”, thạc sĩ này nói.
Buổi chiều, công việc bận rộn hơn. Cô phải kiểm tra sức khỏe động vật, trao đổi với bác sĩ thú y, thuyết minh và theo dõi khách tham quan để đảm bảo họ cho động vật ăn đúng cách. Nếu có thay đổi trong khu vực triển lãm, cô cũng tham gia thiết kế và quy hoạch. Trước khi tan ca 5h chiều, cô đưa động vật về chuồng.
Chia sẻ hồi mới chăm sóc voi, hằng ngày, Nhã phải nâng những thùng thức ăn đầy cỏ lên một độ cao nhất định. Công việc vốn dành cho nam giới khỏe mạnh nhưng khi đó, nhóm chỉ có duy nhất cô là phụ nữ.
Dọn phân cũng là một thử thách đòi hỏi sức lực và kỹ năng. Không phải khu vực nào cũng có vòi xịt áp lực cao. Đôi khi cô phải dọn bằng tay.

Câu chuyện về những người trẻ sở hữu bằng thạc sĩ nhưng lại làm công việc tay chân đang lan rộng như biểu tượng của một thế hệ đầy bất công xã hội. Dù tốt nghiệp ở trình độ cao, không ít người trong số họ vẫn phải chấp nhận công việc giản đơn – như làm nhân viên kho, giao hàng, hoặc lao động thời vụ – bởi không thể tìm được việc làm đúng chuyên ngành. Báo cáo của Voice of America gọi hiện tượng này là sự hình thành của một “new working class” – tầng lớp lao động mới trong xã hội Trung Quốc, nơi nhiều cử nhân và thạc sĩ phải chấp nhận mức lương thấp, công việc thiếu ổn định hoặc thậm chí sống phụ thuộc vào lương hưu của cha mẹ.
Theo số liệu chính thức, tỷ lệ thất nghiệp thanh niên nhóm tuổi từ 16–24 đã vượt ngưỡng 20% trong năm 2023, mức cao nhất trong lịch sử hiện đại Trung Quốc. Thậm chí sau đó con số này được điều chỉnh lại nhưng vẫn ở mức cao nhiều tháng liền.
Mặc dù nhiều ngân hàng và doanh nghiệp thường đòi hỏi bằng cấp cao, song họ lại không tuyển dụng đủ số lao động tay chân. Một nghịch lý xã hội được WSJ chỉ rõ là Trung Quốc hiện thừa thạc sĩ và thiếu lao động thủ công bởi người trẻ không muốn vào các công việc nhà máy, trong khi các doanh nghiệp cần người thợ tay nghề để vận hành sản xuất. Tình trạng này khiến nhiều cử nhân đại học, thạc sĩ phải giảm kỳ vọng nghề nghiệp để phù hợp với thực tế thị trường.
Văn hoá “nằm thẳng’ đang phản ánh bi kịch. Khi người trẻ không còn tin rằng nỗ lực học tập vất vả sẽ dẫn đến cơ hội nghề nghiệp tương xứng, họ chọn từ bỏ cạnh tranh và hướng tới cuộc sống tối giản hơn. Sự lựa chọn có vẻ như là một phản kháng không lời trước một thị trường lao động khắc nghiệt kéo dài.
Để giải quyết vấn đề này, chính phủ Trung Quốc đã tổ chức nhiều hội chợ việc làm, thúc đẩy chương trình khởi nghiệp cho sinh viên mới ra trường, khuyến khích học nghề và học kỹ thuật thay vì đổ vào đại học. Chủ tịch Tập Cận Bình cũng nhiều lần nhắc đến mục tiêu tạo việc làm cho thanh niên là ưu tiên hàng đầu, song những nỗ lực này chưa thể sớm giải quyết sự chênh lệch giữa số lượng và nhu cầu công việc phù hợp.
Theo: Reuters, WSJ
Vũ Anh
Khi eo biển Hormuz bị phong tỏa, châu Âu và châu Á lao vào săn dầu khí Mỹ. Song cú hích xuất khẩu này lại trở thành con dao hai...
Lễ tuyên phong Chân phước cho linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp diễn ra ở Trung tâm Hành hương Tắc Sậy (Bạc Liêu cũ) ngày 2/7 sau khi Giáo...
Pakistan đã điều động máy bay chiến đấu tới Saudi Arabia như một phần của hiệp định phòng thủ song phương. Trong bối cảnh các cuộc tấn công bằng...
Sáng 12/4, tại Hà Nội, Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng dự lễ kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống (18/4/1946-18/4/2026) và trao Huân chương Hồ Chí Minh tặng...
Vượt xa kỳ vọng của giới đầu tư, NVIDIA công bố chiến lược “hệ thống hoàn chỉnh” nhằm thâu tóm thị trường AI thời gian thực trị giá 1.000 tỷ...
Ngày 11/4 theo giờ địa phương, tại Vatican, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn đã có cuộc hội kiến Giáo hoàng Leo XIV. Tại cuộc hội kiến, Chủ tịch...
Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn trao thư của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm mời Giáo hoàng Leo XIV thăm chính thức Việt Nam. Chủ tịch...
Theo văn thông tư của Cục thuế, việc kê khai không còn là “kỹ năng”, mà là “trách nhiệm có thể kiểm chứng”. Thông tư 18/2026/TT-BTC “quy định chi tiết...
Riêng Rạng Đông có vốn điều lệ 4.500 tỷ đồng, là tập đoàn đa ngành. Viện KSND Tối cao vừa ban hành cáo trạng truy tố 28 bị can liên...
Theo Viện Kiểm sát, từ năm 2021 – 2024, bị can Phan Thành Muôn (Chủ tịch Công ty CP Tập đoàn Khoáng sản Đầu tư Hưng Thịnh) và nhóm đồng phạm...
Ông Nguyễn Văn Đông, từng được biết đến như là “chaebol” của tỉnh Bình Thuận, người đứng đầu Tập đoàn Rạng Đông – một trong những doanh nghiệp đa ngành...
Chủ trì Hội nghị vừa diễn ra, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính khẳng định doanh nghiệp là trung tâm, là chủ thể trong thực hiện mục tiêu tăng...
CEO HanaGold Ngô Thị Thảo từng được biết đến khi tham gia Shark Tank Việt Nam năm 2022. Ngày 26/3, Cục An ninh Kinh tế (A04) phối hợp với các đơn vị...
Cơ quan Thường trực Ban Chỉ đạo Trung ương về phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số vừa ban hành Thông báo số...
Quyết định số 456/QĐ-TTg ngày 20/3/2026 đã chỉ rõ việc mở rộng hệ thống camera giám sát bảo đảm trật tự, an toàn giao thông, an ninh trật tự trên...
02/07/2025 01:48

Ding Yuanzhao, chàng trai 39 tuổi, là cử nhân kỹ thuật hóa học Đại học Thanh Hoa, thạc sĩ năng lượng và tài nguyên Đại học Bắc Kinh, hai trường đại học danh giá nhất Trung Quốc.
Chưa hết, Ding còn có bằng tiến sĩ sinh học tại Đại học Công nghệ Nam Dương (Singapore) và thạc sĩ đa dạng sinh học từ Đại học Oxford (Anh). Anh cũng đã hoàn thành một dự án nghiên cứu sau tiến sĩ tại Đại học Quốc gia Singapore. Hầu hết các trường đều thuộc top 30 đại học hàng đầu thế giới.
Tuy nhiên, đến tháng 3/2024, hợp đồng nghiên cứu sau tiến sĩ của anh không được gia hạn. Anh chàng đi xin việc và sau 10 lần phỏng vấn thất bại chính thức rơi vào cảnh thất nghiệp do ở Singapore, nhà tuyển dụng không đặt nặng bằng cấp mà ưu tiên năng lực cá nhân.
Ding Yuanzhao lúc này quyết định về nước tìm cơ hội, trong thời gian chờ xin việc đã đăng ký làm nhân viên giao đồ ăn tại Bắc Kinh.
“Tôi kỳ vọng sẽ tìm được việc đúng chuyên môn, lương tốt. Nhưng rồi lại đi vào ngõ cụt”, anh nói.
Nhiều người cho rằng với bằng cấp như vậy, Ding có thể dễ dàng đi dạy hoặc làm gia sư, song anh chàng phản bác rằng không phải cứ học giỏi là dạy giỏi.
“Lên bục giảng mà không có kỹ năng sư phạm vẫn có thể mơ hồ, lúng túng”, anh chia sẻ và cho biết nghề giao đồ ăn không có gì đáng xấu hổ. Thu nhập ổn định, giờ giấc linh hoạt và quan trọng nhất thu nhập giúp anh duy trì cuộc sống.
“Chỉ khi tự nuôi được bản thân, tôi mới có thể chủ động tìm hướng đi mới”, Ding nói.

Ding Yuanzhao
Mã Nhã, 25 tuổi, từng tốt nghiệp Đại học ngoại ngữ Nam Kinh. Sau khi du học Anh, cô gái tài năng lần lượt tốt nghiệp ngành Khoa học sinh học tại Imperial College London và Viện Nghiên cứu Thú y thuộc Đại học Cambridge. Ngỡ tưởng với năng lực đó, Nhã phải làm cho một tập đoàn đa quốc gia nổi tiếng, song sau cùng, cô lại quyết định làm việc tại Sở thú Thượng Hải.
Hàng ngày, Mã Nhã bắt đầu công việc lúc 8 giờ, kiểm tra khu vực động vật ăn cỏ châu Á, quan sát tình trạng sức khỏe và hành vi của chúng, sau đó dọn dẹp chuồng trại.
“Mặc dù phân của động vật ăn cỏ không quá hôi, nhưng số lượng lại rất nhiều. Khi xong việc, cũng vừa đến giờ cho chúng ăn trưa”, thạc sĩ này nói.
Buổi chiều, công việc bận rộn hơn. Cô phải kiểm tra sức khỏe động vật, trao đổi với bác sĩ thú y, thuyết minh và theo dõi khách tham quan để đảm bảo họ cho động vật ăn đúng cách. Nếu có thay đổi trong khu vực triển lãm, cô cũng tham gia thiết kế và quy hoạch. Trước khi tan ca 5h chiều, cô đưa động vật về chuồng.
Chia sẻ hồi mới chăm sóc voi, hằng ngày, Nhã phải nâng những thùng thức ăn đầy cỏ lên một độ cao nhất định. Công việc vốn dành cho nam giới khỏe mạnh nhưng khi đó, nhóm chỉ có duy nhất cô là phụ nữ.
Dọn phân cũng là một thử thách đòi hỏi sức lực và kỹ năng. Không phải khu vực nào cũng có vòi xịt áp lực cao. Đôi khi cô phải dọn bằng tay.

Câu chuyện về những người trẻ sở hữu bằng thạc sĩ nhưng lại làm công việc tay chân đang lan rộng như biểu tượng của một thế hệ đầy bất công xã hội. Dù tốt nghiệp ở trình độ cao, không ít người trong số họ vẫn phải chấp nhận công việc giản đơn – như làm nhân viên kho, giao hàng, hoặc lao động thời vụ – bởi không thể tìm được việc làm đúng chuyên ngành. Báo cáo của Voice of America gọi hiện tượng này là sự hình thành của một “new working class” – tầng lớp lao động mới trong xã hội Trung Quốc, nơi nhiều cử nhân và thạc sĩ phải chấp nhận mức lương thấp, công việc thiếu ổn định hoặc thậm chí sống phụ thuộc vào lương hưu của cha mẹ.
Theo số liệu chính thức, tỷ lệ thất nghiệp thanh niên nhóm tuổi từ 16–24 đã vượt ngưỡng 20% trong năm 2023, mức cao nhất trong lịch sử hiện đại Trung Quốc. Thậm chí sau đó con số này được điều chỉnh lại nhưng vẫn ở mức cao nhiều tháng liền.
Mặc dù nhiều ngân hàng và doanh nghiệp thường đòi hỏi bằng cấp cao, song họ lại không tuyển dụng đủ số lao động tay chân. Một nghịch lý xã hội được WSJ chỉ rõ là Trung Quốc hiện thừa thạc sĩ và thiếu lao động thủ công bởi người trẻ không muốn vào các công việc nhà máy, trong khi các doanh nghiệp cần người thợ tay nghề để vận hành sản xuất. Tình trạng này khiến nhiều cử nhân đại học, thạc sĩ phải giảm kỳ vọng nghề nghiệp để phù hợp với thực tế thị trường.
Văn hoá “nằm thẳng’ đang phản ánh bi kịch. Khi người trẻ không còn tin rằng nỗ lực học tập vất vả sẽ dẫn đến cơ hội nghề nghiệp tương xứng, họ chọn từ bỏ cạnh tranh và hướng tới cuộc sống tối giản hơn. Sự lựa chọn có vẻ như là một phản kháng không lời trước một thị trường lao động khắc nghiệt kéo dài.
Để giải quyết vấn đề này, chính phủ Trung Quốc đã tổ chức nhiều hội chợ việc làm, thúc đẩy chương trình khởi nghiệp cho sinh viên mới ra trường, khuyến khích học nghề và học kỹ thuật thay vì đổ vào đại học. Chủ tịch Tập Cận Bình cũng nhiều lần nhắc đến mục tiêu tạo việc làm cho thanh niên là ưu tiên hàng đầu, song những nỗ lực này chưa thể sớm giải quyết sự chênh lệch giữa số lượng và nhu cầu công việc phù hợp.
Theo: Reuters, WSJ
Vũ Anh