05/05/2025 09:50
Cuộc đời có những lúc không như ta mong đợi. Khi mọi thứ êm ấm, đầy đủ, quanh ta là tiếng cười, là bạn bè vây quanh, là những cuộc trò chuyện rôm rả. Nhưng rồi, khi khó khăn ập tới – khi khủng hoảng, thất bại, trắng tay – ta mới thấy rõ đâu là chân tình, đâu là giả tạm.
Ngày xưa, tôi từng nghĩ: “Bạn giàu có, thành đạt, họ sẽ không bỏ rơi mình đâu. Mình từng giúp họ, mình là bạn của họ mà.” Nhưng cuộc đời dạy tôi bài học khác. Khi tôi rơi vào đáy vực, người tôi tưởng là bạn thân thiết, người tôi từng ngưỡng mộ vì sự giàu có và thành công, lại quay đi rất nhanh. Không một lời hỏi thăm, thậm chí ánh mắt họ còn lộ rõ vẻ khinh thường: “Sao lại tệ đến mức này?” – như thể họ chưa từng trải qua khó khăn, như thể nghèo là một cái tội.

Giá trị con người, hơn hết mọi giá trị. Chúng tôi luôn thấy sự kì diệu của những câu chuyện lá “Lá rách ít hơn, đùm là lá rách nhiều”. “Miếng vải thừa tưởng vứt đi, những sẽ là miếng vá cho một tấm áo ấm tình người”.
Tệ hơn nữa, có người còn lợi dụng lúc tôi đang kiệt quệ để trục lợi. Họ mua cổ đông, ngụy tạo chứng cứ, mua lại tài sản của tôi với giá rẻ mạt, đưa ra những lời hứa hẹn giả dối, và khiến tôi mất thêm niềm tin vào lòng người. Có người thì cùng lắm cũng chỉ ném cho một ít tiền, như bố thí, như để “giữ hình ảnh” – và coi đó là ơn huệ lớn lao.
Thậm chí, có người trước đây tôi từng giúp họ đi lên, từng dìu dắt, chia sẻ từng cơ hội. Vậy mà đến khi tôi khốn khó, thay vì trả ơn, họ lại quay lưng. Họ dụ dỗ cổ đông của tôi, ngụy tạo chứng cứ, cấu kết với những tổ chức hỗ trợ pháp lý để đẩy tôi vào vòng lao lý. Họ đẩy tôi vào các vụ án tranh chấp tài sản, thậm chí hình sự hóa các mối quan hệ làm ăn. Trong khi tôi đang cố gắng gượng dậy, họ lợi dụng lúc tôi yếu nhất để trục lợi tối đa.
Càng nghĩ càng cay đắng. Người mình từng hết lòng vì họ, lại là người đầu tiên tìm cách đạp mình xuống. Đó mới là hiện thực khắc nghiệt của cuộc đời.
Trái lại, người chìa tay ra giúp tôi… lại là những người tưởng chừng chẳng có gì. Một bác xe ôm cũ tôi hay bắt chuyện mỗi sáng. Một người bạn nghèo thời phổ thông vẫn còn đi xe đạp cũ kỹ. Một chị bán hàng rong tôi từng mua ủng hộ vài lần. Một cô chủ tạp hóa nhỏ mà tôi hay ghé. Một chủ tiệm tóc mà tôi hay trò chuyện. Và các nhân sự vẫn còn gắn bó, dù lương và các chế độ đã không còn, dù họ đầy khó khăn trong cuộc sống. Họ chẳng dư dả gì, nhưng mỗi người góp một chút, một lời động viên, một bữa cơm, một lời giới thiệu công việc, những sự chia sẻ, kết nối chân tình – gom lại như chiếc phao cứu sinh kéo tôi khỏi cơn giông tố.
Tôi từng nghe câu: “Lá rách ít đùm lá rách nhiều”, giờ mới thấm. Người nghèo hiểu cảm giác bị kẹt giữa dòng đời, nên họ đồng cảm hơn. Còn những người sống trong nhung lụa lâu ngày, họ quên mất cảm giác đói là gì, đau là sao, mất mát có nghĩa gì.
Tôi không trách, cũng không buồn. Nhưng từ đó tôi học được một điều: Đừng nhìn vào túi tiền mà đặt niềm tin. Hãy nhìn vào trái tim.
Giàu – không làm nên con người tốt.
Nghèo – không đồng nghĩa với bất lực.
Giữa bão giông cuộc đời, người bên cạnh bạn, sẵn sàng nhường cho bạn chiếc áo khoác mỏng, bát cơm cuối cùng… mới là người đáng quý nhất.
Trong thực tế, chúng ta thường dễ bị cuốn hút bởi những người có quyền lực, tài chính, hoặc danh tiếng, và điều này cũng xảy ra trong các mối quan hệ ở các hiệp hội, nhóm, câu lạc bộ. Sự phân chia này làm cho những người ở tầng lớp thấp hơn, những người gặp khó khăn hay khủng hoảng, ít được chú ý và dễ bị lãng quên.

Isai.rambon. Gia Tri Con Nguoi Trên Het
Đặc biệt là trong môi trường kinh doanh, nơi mà sự kết nối với những người giàu có hoặc các tổ chức lớn tưởng chừng như sẽ giúp đỡ chúng ta vượt qua thử thách, nhưng thực tế lại khó khăn hơn rất nhiều. Những người giàu thường chỉ quan tâm đến những mối quan hệ có thể mang lại lợi ích rõ ràng, và trong mắt họ, các doanh nghiệp nhỏ hay siêu nhỏ có thể không phải là đối tác lý tưởng. Hơn nữa, việc hợp tác với những doanh nghiệp này đôi khi gặp phải quá nhiều rào cản như quy trình, yêu cầu khắt khe, và sự thiếu công bằng trong cách thức làm việc. Thậm chí có những trường hợp nợ nần khó đòi, hay các vụ pháp lý khó mà đòi hỏi có sự công bằng.
Điều này tạo ra một hệ thống mà ở đó, mối quan hệ nhân văn và yêu thương dường như bị mất đi, thay vào đó là những tiêu chí về lợi ích kinh tế hay quyền lực. Tuy nhiên, theo ISAI và RAMBON thì nếu chúng ta tìm cách xây dựng và duy trì những mối quan hệ bền vững, có thể giúp đỡ và nâng đỡ nhau trong những lúc khó khăn, thì giá trị của sự đồng cảm và yêu thương sẽ trở nên rõ rệt hơn, và những mối quan hệ này cũng sẽ mang lại lợi ích lâu dài hơn.
Vậy bạn nghĩ sao về cách để thay đổi suy nghĩ này trong các hiệp hội, nhóm hoặc câu lạc bộ, nhất là khi chúng ta muốn thúc đẩy sự đồng cảm và sự hợp tác bền vững hơn?
Sáng 29/4, TPHCM chính thức khởi động 5 dự án trọng điểm với tổng vốn hơn 280.000 tỷ đồng, nhằm khơi thông nguồn lực chiến lược, hướng tới mục tiêu...
Dự án metro Bến Thành – Thủ Thiêm dài 6,2km, đi ngầm toàn tuyến, với nhà ga sâu nhất TPHCM (33m), kết nối trung tâm hiện hữu với Khu đô...
Không phải Samsung hay LG, cái tên này có thể không quen thuộc với người tiêu dùng Việt Nam nhưng lại là thế lực đáng gờm cả ở Hàn Quốc...
Đây là chia sẻ của Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung tại Diễn đàn kinh tế Việt Nam – Hàn Quốc. Chiều 23/4, tại Hà Nội, trong khuôn khổ...
OpenAI vừa chính thức giới thiệu mô hình trí tuệ nhân tạo mới nhất mang tên GPT-5.5 hôm 23/4, theo tin CNBC. Theo mô tả của Chủ tịch OpenAI Greg...
78 năm sau khi hy sinh bảo vệ giáo dân, linh mục Trương Bửu Diệp được Giáo hoàng công nhận là vị tử đạo, khép lại 13 năm lập hồ...
Khi eo biển Hormuz bị phong tỏa, châu Âu và châu Á lao vào săn dầu khí Mỹ. Song cú hích xuất khẩu này lại trở thành con dao hai...
Lễ tuyên phong Chân phước cho linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp diễn ra ở Trung tâm Hành hương Tắc Sậy (Bạc Liêu cũ) ngày 2/7 sau khi Giáo...
Pakistan đã điều động máy bay chiến đấu tới Saudi Arabia như một phần của hiệp định phòng thủ song phương. Trong bối cảnh các cuộc tấn công bằng...
Sáng 12/4, tại Hà Nội, Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng dự lễ kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống (18/4/1946-18/4/2026) và trao Huân chương Hồ Chí Minh tặng...
Vượt xa kỳ vọng của giới đầu tư, NVIDIA công bố chiến lược “hệ thống hoàn chỉnh” nhằm thâu tóm thị trường AI thời gian thực trị giá 1.000 tỷ...
Ngày 11/4 theo giờ địa phương, tại Vatican, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn đã có cuộc hội kiến Giáo hoàng Leo XIV. Tại cuộc hội kiến, Chủ tịch...
Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn trao thư của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm mời Giáo hoàng Leo XIV thăm chính thức Việt Nam. Chủ tịch...
Theo văn thông tư của Cục thuế, việc kê khai không còn là “kỹ năng”, mà là “trách nhiệm có thể kiểm chứng”. Thông tư 18/2026/TT-BTC “quy định chi tiết...
Riêng Rạng Đông có vốn điều lệ 4.500 tỷ đồng, là tập đoàn đa ngành. Viện KSND Tối cao vừa ban hành cáo trạng truy tố 28 bị can liên...
05/05/2025 09:50
Cuộc đời có những lúc không như ta mong đợi. Khi mọi thứ êm ấm, đầy đủ, quanh ta là tiếng cười, là bạn bè vây quanh, là những cuộc trò chuyện rôm rả. Nhưng rồi, khi khó khăn ập tới – khi khủng hoảng, thất bại, trắng tay – ta mới thấy rõ đâu là chân tình, đâu là giả tạm.
Ngày xưa, tôi từng nghĩ: “Bạn giàu có, thành đạt, họ sẽ không bỏ rơi mình đâu. Mình từng giúp họ, mình là bạn của họ mà.” Nhưng cuộc đời dạy tôi bài học khác. Khi tôi rơi vào đáy vực, người tôi tưởng là bạn thân thiết, người tôi từng ngưỡng mộ vì sự giàu có và thành công, lại quay đi rất nhanh. Không một lời hỏi thăm, thậm chí ánh mắt họ còn lộ rõ vẻ khinh thường: “Sao lại tệ đến mức này?” – như thể họ chưa từng trải qua khó khăn, như thể nghèo là một cái tội.

Giá trị con người, hơn hết mọi giá trị. Chúng tôi luôn thấy sự kì diệu của những câu chuyện lá “Lá rách ít hơn, đùm là lá rách nhiều”. “Miếng vải thừa tưởng vứt đi, những sẽ là miếng vá cho một tấm áo ấm tình người”.
Tệ hơn nữa, có người còn lợi dụng lúc tôi đang kiệt quệ để trục lợi. Họ mua cổ đông, ngụy tạo chứng cứ, mua lại tài sản của tôi với giá rẻ mạt, đưa ra những lời hứa hẹn giả dối, và khiến tôi mất thêm niềm tin vào lòng người. Có người thì cùng lắm cũng chỉ ném cho một ít tiền, như bố thí, như để “giữ hình ảnh” – và coi đó là ơn huệ lớn lao.
Thậm chí, có người trước đây tôi từng giúp họ đi lên, từng dìu dắt, chia sẻ từng cơ hội. Vậy mà đến khi tôi khốn khó, thay vì trả ơn, họ lại quay lưng. Họ dụ dỗ cổ đông của tôi, ngụy tạo chứng cứ, cấu kết với những tổ chức hỗ trợ pháp lý để đẩy tôi vào vòng lao lý. Họ đẩy tôi vào các vụ án tranh chấp tài sản, thậm chí hình sự hóa các mối quan hệ làm ăn. Trong khi tôi đang cố gắng gượng dậy, họ lợi dụng lúc tôi yếu nhất để trục lợi tối đa.
Càng nghĩ càng cay đắng. Người mình từng hết lòng vì họ, lại là người đầu tiên tìm cách đạp mình xuống. Đó mới là hiện thực khắc nghiệt của cuộc đời.
Trái lại, người chìa tay ra giúp tôi… lại là những người tưởng chừng chẳng có gì. Một bác xe ôm cũ tôi hay bắt chuyện mỗi sáng. Một người bạn nghèo thời phổ thông vẫn còn đi xe đạp cũ kỹ. Một chị bán hàng rong tôi từng mua ủng hộ vài lần. Một cô chủ tạp hóa nhỏ mà tôi hay ghé. Một chủ tiệm tóc mà tôi hay trò chuyện. Và các nhân sự vẫn còn gắn bó, dù lương và các chế độ đã không còn, dù họ đầy khó khăn trong cuộc sống. Họ chẳng dư dả gì, nhưng mỗi người góp một chút, một lời động viên, một bữa cơm, một lời giới thiệu công việc, những sự chia sẻ, kết nối chân tình – gom lại như chiếc phao cứu sinh kéo tôi khỏi cơn giông tố.
Tôi từng nghe câu: “Lá rách ít đùm lá rách nhiều”, giờ mới thấm. Người nghèo hiểu cảm giác bị kẹt giữa dòng đời, nên họ đồng cảm hơn. Còn những người sống trong nhung lụa lâu ngày, họ quên mất cảm giác đói là gì, đau là sao, mất mát có nghĩa gì.
Tôi không trách, cũng không buồn. Nhưng từ đó tôi học được một điều: Đừng nhìn vào túi tiền mà đặt niềm tin. Hãy nhìn vào trái tim.
Giàu – không làm nên con người tốt.
Nghèo – không đồng nghĩa với bất lực.
Giữa bão giông cuộc đời, người bên cạnh bạn, sẵn sàng nhường cho bạn chiếc áo khoác mỏng, bát cơm cuối cùng… mới là người đáng quý nhất.
Trong thực tế, chúng ta thường dễ bị cuốn hút bởi những người có quyền lực, tài chính, hoặc danh tiếng, và điều này cũng xảy ra trong các mối quan hệ ở các hiệp hội, nhóm, câu lạc bộ. Sự phân chia này làm cho những người ở tầng lớp thấp hơn, những người gặp khó khăn hay khủng hoảng, ít được chú ý và dễ bị lãng quên.

Isai.rambon. Gia Tri Con Nguoi Trên Het
Đặc biệt là trong môi trường kinh doanh, nơi mà sự kết nối với những người giàu có hoặc các tổ chức lớn tưởng chừng như sẽ giúp đỡ chúng ta vượt qua thử thách, nhưng thực tế lại khó khăn hơn rất nhiều. Những người giàu thường chỉ quan tâm đến những mối quan hệ có thể mang lại lợi ích rõ ràng, và trong mắt họ, các doanh nghiệp nhỏ hay siêu nhỏ có thể không phải là đối tác lý tưởng. Hơn nữa, việc hợp tác với những doanh nghiệp này đôi khi gặp phải quá nhiều rào cản như quy trình, yêu cầu khắt khe, và sự thiếu công bằng trong cách thức làm việc. Thậm chí có những trường hợp nợ nần khó đòi, hay các vụ pháp lý khó mà đòi hỏi có sự công bằng.
Điều này tạo ra một hệ thống mà ở đó, mối quan hệ nhân văn và yêu thương dường như bị mất đi, thay vào đó là những tiêu chí về lợi ích kinh tế hay quyền lực. Tuy nhiên, theo ISAI và RAMBON thì nếu chúng ta tìm cách xây dựng và duy trì những mối quan hệ bền vững, có thể giúp đỡ và nâng đỡ nhau trong những lúc khó khăn, thì giá trị của sự đồng cảm và yêu thương sẽ trở nên rõ rệt hơn, và những mối quan hệ này cũng sẽ mang lại lợi ích lâu dài hơn.
Vậy bạn nghĩ sao về cách để thay đổi suy nghĩ này trong các hiệp hội, nhóm hoặc câu lạc bộ, nhất là khi chúng ta muốn thúc đẩy sự đồng cảm và sự hợp tác bền vững hơn?